Thứ Ba, 26 tháng 11, 2013

KINH Ở TRONG TÂM



"PHẬT TỔ THIÊN THU CHẲNG THẸN ĐỜI
BỒ ĐỀ TÂM NGUYỆN CỨU NGÀN NƠI.
NGAI VÀNG NGOẢNH MẶT, CÙNG CHUNG KHỔ
GIÁC NGỘ MƯỜI PHƯƠNG, ĐỘ ĐẤT TRỜI..."






Thơ: Hoàng Phong Linh

KINH Ở TRONG TÂM, CHẲNG PHẢI LỜI
THA NHÂN BỂ KHỔ, NƯỚC ĐẦY VƠI.
TÂY VỰC RIÊNG TA NGỒI MƠ NGUYỆN
DUY NGÃ LÀM SAO SỐNG GIỮA ĐỜI?

PHẬT DẠY RẰNG TA SỐNG GIỮA ĐỜI
CON THUYỀN BÁT NHÃ PHẢI RA KHƠI.
GÓP CÔNG CỨU KHỔ TA BÀ CHÚNG
ĐÂU PHẢI THIỀN RIÊNG, TỤNG NIỆM LỜI!

NẾU CHỈ VÌ TA, TỤNG NIỆM LỜI
TÂY VỰC MƯỜI PHƯƠNG CHẲNG TỚI NƠI.
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEiXM2m0SKYbt3r0Xx7tG-Konc_-xk82iJ3lgM2CXLYQjSiSE0OhWRtXFikR6GW-cLpjs_WNhFuN7VnEYcnprFs1djp-sPfZeNjWZKbWCsi4F-z_DG-2CQ_Gjg9NJZC4PJ_BH0r9rqJm_h0/s1600/Imagw.aspx.jpgTRÁI TIM BỒ TÁT HẰNG TÂM MỞ
HÀNH ĐỘNG CÒN HƠN TỤNG MỘT ĐỜI.

NẾU CHỈ THIỀN AN, TỤNG MỘT ĐỜI
KHÔNG MÀNG CỨU KHỔ, KHỔ NÀO VƠI!
PHÙ ĐỒ CHÍN BẬC DÙ XÂY CẤT
CŨNG CHẲNG HƠN CHI CỨU MỘT NGƯỜI!

TỪ BI BÁC ÁI CỨU MỘT NGƯỜI
CÒN HƠN THIỀN VỊ, SỐNG AN NGƠI.
DÂN TỘC TRẦM LUÂN CHÌM BỂ KHỔ
AN LẠC RIÊNG TA, THẸN VỚI ĐỜI!

PHẬT TỔ THIÊN THU CHẲNG THẸN ĐỜI
BỒ ĐỀ TÂM NGUYỆN CỨU NGÀN NƠI.
NGAI VÀNG NGOẢNH MẶT, CÙNG CHUNG KHỔ
GIÁC NGỘ MƯỜI PHƯƠNG, ĐỘ ĐẤT TRỜI.

HẠT BỤI ĐỜI TA GIỮA ĐẤT TRỜI
KHÔNG MÀNG NGHĨ TỚI CẢNH MƯA RƠI.
CHỈ LO VỊ NGÃ TRONG THIỀN ĐỊNH
TÂY VỰC TÌM ĐÂU? - CHỈ BỤI ĐỜI!!!

Hoàng Phong Linh
24.11.2013

Thứ Hai, 25 tháng 11, 2013

Sương Tan Thành Lệ


"Cũng thế, chỉ với sát na ngắn ngủi đọng trên lá non, hạt sương đã biểu hiện sự tinh khiết tuyệt đích của cái đẹp toàn vẹn trong phút giây hiện tại. Còn chúng ta, quãng đời chớp mắt trăm năm, chúng ta làm gì để thăng hoa? Thương thay! Chúng ta thường quẩn quanh mộng mị, thấy những gì trong mộng là thật..."



Tác giả: Hạnh Chi

Trong những trang kinh tả cảnh giới đẹp đẽ trên cõi Cực Lạc của Phật A Di Đà, có đoạn: “Bỉ Phật quốc độ vi phong xuy động, chư bảo hàng thọ, cập bảo la võng, xuất vi diệu âm, thí như bá thiên chủng nhạc đồng thời câu tác…”. Ý nói, trong thế giới của Đức Phật đó gió thơm thổi nhẹ qua các hàng cây báu cùng các màn lưới báu giăng cao, phát ra âm thanh vi diệu tựa như muôn ngàn nhạc khí hợp tấu”. Đoạn kinh này là một, trong rất nhiều họa phẩm tuyệt tác ở kinh A Di Đà mà người thưởng ngoạn không chỉ chiêm ngưỡng màu sắc, còn rung động với bao âm thanh hài hòa, từ tự thể cảnh giới đó cất lên.
Sáng nay, khi thiền hành dọc con đường nhỏ trước giảng đường, tôi chợt bắt gặp phần nào, cảnh giới đó.

Sáng sớm, trời còn mờ sương có lẽ chưa phải là thời gian thích hợp để thong thả thiền hành đối với nhiều người. Nhưng tôi, một kẻ quen sống với giác quan thứ sáu, là thường làm những gì chợt cảm thấy muốn làm, hay nên làm, mà không sợ hãi, so đo hơn thiệt. Cũng may, giác quan này thường cho tôi biết sự thật, dù đôi khi là những sự thật rất đau lòng!

Sáng nay, biết là còn sớm, nhưng khởi niệm muốn thiền hành khi phố xá vắng người nên tôi đi vớ, mặc thêm áo, quàng thêm khăn và mở cửa bước ra ngoài. Đường vắng đến độ đôi dép tôi mang rất êm mà vẫn nghe thấy nhịp chân mình bước. Tuy tôi giữ tâm vào hơi thở đều nhưng vẫn nghe mơ hồ đâu đây, tiếng gió thơm thổi qua các hàng cây báu. Đúng thế, gió nhẹ hửng đông đang thổi qua hàng cây ven đường, vi vu, trầm bổng như tiếng tụng Lăng Nghiêm; và trên giậu tường vi, long lanh bao hạt ngọc trời đính trên lá biếc, khác gì các màn lưới báu nơi cõi nước tịnh của giáo chủ Tây Phương! Tôi dừng lại trước giậu hoa, chăm chú nhìn những hạt sương mong manh trong suốt, khẽ uốn mình qua lại trên thân lá, như chưa từng bao giờ thấy những hạt sương thoát tục đến thế. Dù kim cương được tôn vinh là đẹp nhất trong mọi loại đá quý cũng không thể đẹp bằng những hạt sương tôi đang chiêm ngưỡng vì những hạt kim cương mà nằm đây thì không thể mang vẻ thảnh thơi, tự tại được; chúng sẽ là mục tiêu của bao sự tranh giành, cướp giựt, đưa đến sân hận, oan khiên! Những hạt sương trên giậu tường vi đẹp như kim cương nhưng không lo sợ ai tranh cướp, đập nát cả. Hạt sương đến khi đủ duyên, đi khi hết duyên, và phút giây nào hiện hữu thì hoan hỷ mang thông điệp của đại-thừa Kim-Cang-Kinh, vô ngôn mà bất tận.

Tôi khẽ nhấn ngón tay trên một chiếc lá non. Hạt sương theo sức nhấn, lăn nhẹ theo, rồi đậu giữa lòng bàn tay, tròn trịa, vẹn toàn, không rơi vãi đi đâu chút nào! Với tôi, trong phút giây tinh khôi đầu ngày, hạt sương long lanh trên tay đang thị hiện cảnh giới trang nghiêm khi đại chúng đồng ngồi nghe pháp tại vườn Kỳ Thọ Cấp Cô Độc:
Nhất thiết hữu vi pháp
Như mộng huyễn bào ảnh
Như lộ diệc như điện
Ưng tác như thị quán (*)
Tôi lặng người vì xúc động, tưởng như đang được nghe Đức Thế Tôn dạy ngài Tu Bồ Đề, trong đoạn 28, kinh Kim Cang, rằng, ví như có vị Bồ Tát đem bảy thứ ngọc ngà châu báu chất đầy khắp hoàn vũ mà bố thí, thì công đức vị ấy cũng không hơn công đức của một người chợt hiểu ra, các pháp đều vô ngã; nhất là, khi người ấy chấp nhận sự thật đó một cách thảnh thơi và hoan hỷ.

Khi tôi rời giậu tường vi, tiếp tục kinh hành thì ánh dương cũng vừa hé rạng. Trên đường trở về chùa, tôi biết những hạt sương trên lá đang tan dưới ánh mặt trời. Sương dẫu tan thành lệ nhưng là những hạt lệ tưới tẩm đất mầu để cây lá xanh tươi hơn. Hạt-ngọc-trời trao tặng thế gian như vậy. Nhưng những hạt ngọc nhân gian tặng nhau để trang điểm cho những gì họ ngỡ là sẽ thủy chung, sẽ bất tử, lại thường vỡ nát dưới lăng kính của những tỵ hiềm, ích kỷ, dối gian, sân hận. Những hạt ngọc đó khi tan thành lệ mới là lệ trầm kha bi thảm, lệ chảy đời này chưa đủ, còn luân hồi tìm nhau kiếp khác để tiếp tục vay trả và đổ lệ đầm đìa như tinh thần sám pháp Lương Hoàng Sám từng chỉ dạy. Tại sao nhân gian thường khó đi suốt kiếp với nhau bằng sơ tâm yêu thương, ngọt ngào thuở ban đầu? Có lẽ bởi nhân gian không can đảm trực diện và quán chiếu lẽ vô thường của các pháp.

Những gì tưởng đang sở hữu, đang nắm bắt, thật ra, bản chất chỉ là giấc mộng không thật, chỉ là bọt nước, là bóng nắng, là hạt sương, là điện chớp “Như mộng huyễn bào ảnh. Như lộ diệc như điện”. Nếu quán được và chấp nhận được như thế thì sự còn, mất của người thân, sự thủy chung hay phản bội của người thương, sự gắn bó hay hời hợt của bằng hữu …v.v sẽ đi qua đời ta như những cơn gió thoảng. Ta có nắm bắt được gì đâu mà rơi lệ khóc than vì còn, vì mất? Thử hứng một hạt sương buổi sáng. Hứng bằng tất cả sự ân cần giữa lòng bàn tay, ta thấy gì trước khi ánh mặt trời rực rỡ phương đông rọi tới? Ta thấy sự chuyển hóa. Hạt sương long lanh chuyển hóa. Cái đẹp đó sẽ chuyển hóa. Như chính chúng ta sẽ chuyển hóa. Sương sẽ tan thành lệ. Ta sẽ tan thành bụi. Với tỷ lệ tương đối, có lẽ thời gian hiện hữu ngắn ngủi của hạt sương cũng chẳng kém chi một kiếp người, như ta thường tin rằng trăm năm ở trần gian chỉ bằng một ngày trên tiên giới; hoặc như đời sống của bông hồng dài hơn đời bông sứ, nhưng bông sứ lại xót thương đóa quỳnh hương, mang tất cả hương sắc tặng đời chỉ vẻn vẹn trong một đêm trăng tỏ! Vạn hữu thầm lặng mà vẫn hiển lộ bố-thí-ba-la-mật, cho hết lòng mà không chờ nhận lại.

Cũng thế, chỉ với sát na ngắn ngủi đọng trên lá non, hạt sương đã biểu hiện sự tinh khiết tuyệt đích của cái đẹp toàn vẹn trong phút giây hiện tại. Còn chúng ta, quãng đời chớp mắt trăm năm, chúng ta làm gì để thăng hoa? Thương thay! Chúng ta thường quẩn quanh mộng mị, thấy những gì trong mộng là thật. Đúng, tất cả là THẬT TRONG MỘNG, nhưng vừa khi thức tỉnh thì ngay giấc mộng cũng không còn, huống chi là những gì trong mộng ảo! Có lẽ chúng ta đều biết như thế. Biết nhưng không chấp nhận vì cái tâm mong cầu luôn vẽ ra bao cảnh trí trong mộng nên nhân gian khó thoát những sợi giây vô hình, cuốn ta mê thiếp qua bao giấc mộng ngắn, dài của kiếp người, xô đẩy tới lui giữa tam độc tham, sân, si chập chùng vay, trả. Một hành giả có lần bộc bạch cùng thiền-sư Tăng Xán: Con khổ quá! Xin Thầy dạy cho con pháp môn giải thoát. Thiền-sư nhìn học trò, vừa thương hại, vừa nghiêm giọng hỏi: Ai trói buộc ngươi?
Câu hỏi, nhưng cũng là câu trả lời thấm thía, đáng cho chúng ta suy ngẫm.
Hạnh Chi
(Độc-Cư-Am, tháng giêng 2009) 
(*) Kệ kinh Kim Cang

CÂU CHUYỆN NHÂN QUẢ TẠI ĐẠI HỌC STANFORD NĂM 1892

"Hãy tạo cho mình một thói quen giúp đỡ người khác, nói khác đi: sự thành công trong cuộc sống của bạn (QUẢ) được gây dựng từ chính những điều bạn đang làm cho đồng loại (NHÂN)..."
 
 
 ĐÂY LÀ MỘT CÂU CHUYỆN CÓ THẬT XẢY RA VÀO NĂM 1892 TẠI ĐẠI HỌC STANFORD
Có một cậu học sinh 18 tuổi đang gặp khó khăn trong việc trả tiền học. Cậu ta là một đứa trẻ mồ côi, và cậu ta không biết đi nơi đâu để kiếm ra tiền. Thế là anh chàng này bèn nảy ra một sáng kiến. Cậu ta cùng một người bạn khác quyết định tổ chức một buổi nhạc hội ngay trong khuôn viên trường để gây quỹ cho việc học.

Họ tìm đến người nghệ sĩ dương cầm đại tài Ignacy J Paderewski . Người quản lý của Paderewski yêu cầu một khoản phí bảo đảm $2000 để cho ông ấy được biểu diễn. Sau khi họ thoà thuận xong, hai người sinh viên ấy bắt tay ngay vào công việc chuẩn bị để cho buổi trình diễn được thành công.

Ngày trọng đại ấy cuối cùng đã đến. Paderewski cuối cùng cũng đã buổi diễn tại Stanford. Thế nhưng không may là vé vẫn chưa được bán hết. Sau khi tổng kết số tiền bán vé lại, họ chỉ có được $1600. Quá thất vọng, họ đến chỗ của của Paderewski để trình bày hoàn cảnh của mình. Hai người sinh viên ấy đưa Paderewski toàn bộ số tiền bán vé, cùng với 1 check nợ $400, và hứa rằng họ sẽ trả số nợ ấy sớm nhất có thể.

“KHÔNG”, Paderewski nói. “Cái này không thể nào chấp nhận được.” Ông ta xé tờ check, trả lại $1,600 cho hai chàng thanh niên và nói: “Đây là 1600 đô, sau khi trừ hết tất cả các chi phí cho buổi biểu diễn thì còn bao nhiêu các cậu cứ giữ lấy cho việc học. Còn dư bao nhiêu thì hãy đưa cho tôi.” Hai cậu sinh viên ấy vô cùng bất ngờ, xúc động cảm ơn Paderewski...

Đây chỉ là một làm nhỏ, nhưng đã chứng minh được nhân cách tuyệt vời của Paderewski.

Tại sao ông ấy có thể giúp hai người mà ông ấy thậm chí không hề quen biết. Chúng ta tất cả đều đã bắt gặp những tình huống như vậy trong cuộc sống của mình. Và hầu hết chúng ta đều nghĩ: "Nếu chúng ta giúp họ, chúng ta sẽ được gì?” Thế nhưng, những người vĩ đại họ lại nghĩ khác: "Giả sử chúng ta không giúp họ, điều gì sẽ xảy ra với những con người đang gặp khó khăn ấy?" Họ không mong đợi sự đền đáp, Họ làm chỉ vì họ nghĩ đó là việc nên làm, vậy thôi.

Người nghệ sĩ dương cầm tốt bụng Paderewski hôm nào sau này trở thành Thủ Tướng của Ba Lan. Ông ấy là một vị lãnh đạo tài năng. Thế nhưng không may chiến tranh thế giới nổ ra, và đất nước của ông bị tàn phá nặng nề. Có hơn một triệu rưỡi người Ba Lan đang bị chết đói, và bây giờ chính phủ của ông không còn tiền để có thể nuôi sống họ được nữa. Paderewski không biết đi đâu để tìm sự giúp đỡ. Ông ta bèn đến Cơ Quan Cứu Trợ Lương Thực Hoa Kỳ để nhờ sự trợ giúp.
http://thuvienhoasen.org/images/upload/Herbert_Hoover-J_Paderewski-content.jpg

Người đứng đầu cơ quan đó chính là Herbert Hoover, người sau này trở thành Tổng Thống Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ. Ông Hoover đồng ý giúp đỡ và nhanh chóng gửi hàng tấn lương thực để cứu giúp những người Ba Lan đang bị đói khát ấy.

Thảm họa cuối cùng cũng đã được ngăn chặn. Thủ Tướng Paderewski lúc bấy giờ mới cảm thấy nhẹ nhõm. Ông bèn quyết định đi sang Mỹ để tự mình cảm ơn ông Hoover vì cử chí cao quý của ông ấy đã giúp đỡ người dân Ba Lan trong những lúc khó khăn. Thế nhưng khi Paderewski chuẩn bị nói câu cảm ơn thì ông Hoover vội cắt ngang và nói: “Ngài không cần phải cảm ơn tôi đâu, thưa ngài Thủ Tướng. Có lẽ ngài không còn nhớ, nhưng vài năm trước, ngài có giúp đỡ hai cậu sinh viên trẻ tuổi ở bên Mỹ được tiếp tục đi học, và tôi là một trong hai chàng sinh viên đó đấy.”
Hãy tạo cho mình một thói quen giúp đỡ người khác, nói khác đi: sự thành công trong cuộc sống của bạn (QUẢ) được gây dựng từ chính những điều bạn đang làm cho đồng loại (NHÂN).
Hãy biến thói quen ích kỷ hôm nay thành việc năng giúp đỡ người khác. Hãy ráng làm những điều hữu ích đó và đừng mảy may mong cầu mình sẽ được trả ơn.
Thế giới này thật là một nơi huyền diệu. Mọi sự đều chuyển xoay một cách tuần hoàn.
Hãy để cho sự kỳ bí ấy luôn là một khởi đầu...
(Nguồn: internet)

Chủ Nhật, 24 tháng 11, 2013

Được Gì?




Tụng kinh niệm Phật ngồi thiền

Đến khi xả bỏ ta liền về Tây





Thơ: Quang Trường
 

http://www.chuaphucnghiem.com.vn/DocRoot/Basetables/hptbothi2.gif 
Thế rồi cũng chẳng được gì

        Thân tâm ac lạc mới thì bình yên

                 Tụng kinh niệm Phật ngồi thiền

                          Đến khi xả bỏ ta liền về Tây